Tựa gốc: The Mathematics of Love (2015)

Tác giả: Hannah Fry

Tóm tắt: Blinkist

Người dịch: Huyền Nguyễn

 

Tóm tắt

Tình yêu đầy những dạng thức – từ số bạn tình ta có cho tới cách ta chọn đối tượng trên các trang web hẹn hò. Trong Thuật toán của tình yêu (2015), Hannah Fry đã làm sáng tỏ những dạng thức này và dạy bạn cách tính toán cơ hội để tìm thấy một nửa còn lại, lập luận toán học để có lý do tiếp cận ai đó trong quán bar, và sử dụng mẹo toán học để lên kế hoạch cho đám cưới.

Ai nên đọc cuốn sách này?

  • Những ai muốn biết toán học có thể giúp gì trong thế giới hẹn hò
  • Những người lãng mạn đang đi tìm nửa còn lại

Về tác giả

Tiến sĩ Hannah Fry là một giảng viên toán học tại Trung tâm Phân tích Không gian Nâng cao thuộc Đại học London. Bà là chuyên gia về sử dụng mô hình toán học để nghiên cứu các dạng thức hành vi con người từ nổi loạn cho đến mua sắm. Bà thường xuyên xuất hiện trên sóng truyền hình và đài phát thanh ở Anh.

Bạn học được gì từ cuốn sách này? Khám phá ra những dạng thức đẹp của sự lãng mạn.

Tình yêu tuyệt diệu, tình yêu phức tạp, tình yêu có thể đau đớn – và tình yêu đầy những dạng thức. Đó là điều mà nhà toán học Hannah Fry nói về tình yêu của cô, nhằm chỉ ra toán học có thể cho ta biết những gì về bí mật của các mối quan hệ lâu dài.

Từ lợi thế tìm nửa kia đến cách lý thuyết trò chơi tiết lộ chiến lược cưa cẩm hay nhất, cuốn sách này sẽ đưa bạn bước vào một hành trình cái đẹp của toán học và tình yêu, cách chúng nói về nhau.

Bạn cũng sẽ hiểu được

  • những gì nền văn minh ngoài hành tinh phải làm với nửa kia của bạn;
  • đấu giá có thể dạy cho chúng ta điều gì về hẹn hò; và
  • tại sao 37% là con số kỳ diệu

Chúng ta có thể tính toán các cơ hội tìm ra đối tượng phù hợp – nhưng không nên quá kén cá chọn canh

Tìm kiếm một tình yêu lãng mạn đôi khi có thể khiến chúng ta cảm thấy chút gì đó vô vọng – như thể ta chẳng có được lợi thế nào. Một trong những chàng trai độc thân có cảm giác nản lòng như thế là nhà toán học Peter Backus. Năm 2010, Backus đã đến mức phải chứng minh rằng có nhiều nền văn minh ngoài hành tinh bậc cao hơn là những cô bạn gái tiềm năng dành cho anh ấy.

Kết luận này dựa trên tính toán từ những câu hỏi sau:

Có bao nhiêu phụ nữ sống gần tôi? Trường hợp của anh ấy là London, với bốn triệu phụ nữ.

Bao nhiêu người ở độ tuổi thích hợp? Câu trả lời là 20%, hay 800.000 phụ nữ.

Bao nhiêu người còn độc thân? Con số là 50%, hay 400.000 phụ nữ.

Bao nhiêu người có bằng đại học? Kết quả là 26%, hay 104.000 phụ nữ.

Bao nhiêu người đủ hấp dẫn? Anh ấy đã tính được con số là 5%, hay 5.200 phụ nữ.

Bao nhiêu người thấy tôi hấp dẫn? Một lần nữa, câu trả lời là 5% hay 260 phụ nữ.

Cuối cùng, bao nhiêu người tôi có thể hòa hợp được? Anh ấy tính ra 10%, hay 26 phụ nữ.

Kết quả là Backus chỉ có cơ hội hẹn hò với 26 phụ nữ. Ngược lại, hiện nay các nhà khoa học ước tính có khoảng 10.000 nền văn minh ngoài hành tinh bậc cao trên dải ngân hà của chúng ta.

Nhưng nếu Backus bớt kén chọn và nới lỏng tiêu chuẩn một chút thì chắc chắn số bạn gái tiềm năng sẽ nhiều hơn. Ví dụ, anh ấy cho rằng sẽ chỉ hòa hợp với một trong mười phụ nữ mà mình gặp. Nhưng nếu anh ấy tăng tỷ lệ này lên 20% cùng với tỷ lệ anh ấy thấy hấp dẫn lên 10%, và tỷ lệ phụ nữ sẽ thấy anh ấy hấp dẫn lên 20% nữa, thì anh ấy sẽ có được một con số lạc quan hơn, với 832 người tiềm năng.

Trong tình yêu, linh hoạt vừa phải về các tiêu chí sẽ mang lại hiệu quả hơn.

May là vì thế, hoặc có lẽ là vì toán học, mà cuối cùng Backus cũng kết hôn vào năm 2014.

Một vài khái niệm toán học có liên quan tới vẻ đẹp, nhưng tỷ lệ vàng không phải là một trong số đó.

Chúng ta đều biết cái đẹp nằm trong con mắt kẻ si tình, nhưng có vài người mà khuôn mặt thu hút tới mức dường như họ đẹp không còn gì phải nghi ngờ. Bởi vậy, phải có một số tiêu chuẩn cơ bản về vẻ đẹp mà tất cả chúng ta đều đồng ý.

Một số người nghĩ vẻ đẹp được mã hóa trong một khái niệm toán học gọi là tỷ lệ vàng đã được áp dụng nhiều lần khi nói đến sức hấp dẫn con người. Tỷ lệ vàng là một con số xấp xỉ bằng 1,61803399 và thường có ký hiệu bằng chữ Hy Lạp là phi hay Φ. Tuy nhiên, lý thuyết không nêu ra rõ lắm.

Ví dụ có lẽ bạn đã nghe tới khuôn mặt hoàn hảo cần có miệng rộng hơn đường chân mũi 1,618 lần, lông mày rộng hơn mắt 1,618 lần và nhiều thứ khác.

Nhưng vấn đề trong áp dụng tỷ lệ vàng là nếu đang tìm một dạng thức, bạn có lẽ sẽ tìm thấy, đặc biệt nếu bạn sẵn sàng nới lỏng định nghĩa một chút. Ví dụ làm sao bạn xác định được điểm đầu của tai hay chính xác là điểm cuối của mũi?

Ngoài tỷ lệ vàng, có một số ý tưởng toán học dường như có liên hệ với vẻ đẹp. Một ý tưởng như vậy là sự ưa thích hình dạng khuôn mặt tiêu chuẩn. Các nhà nghiên cứu từ lâu đã biết rằng chồng những hình ảnh của vô số khuôn mặt từ một nhóm dân tộc nào đó sẽ ra được khuôn mặt tiêu chuẩn được xem là có sức hấp dẫn rộng rãi.

Lý thuyết đằng sau sự ưa thích này là khi tìm kiếm nửa kia, chúng ta có xu hướng không thích hình dạng khuôn mặt khác tiêu chuẩn vì nó có vẻ cho thấy đây là một đột biến mà chúng ta không muốn di truyền tới đời sau.

Đối xứng khuôn mặt cũng là một điểm quan trọng để thu hút và những người có khuôn mặt cân đối thường đạt được số điểm cao trong các cuộc khảo sát sức hấp dẫn.

Toán học nói rằng không phải lúc nào tìm kiếm người hấp dẫn nhất cũng là tốt nhất nhưng bạn vẫn nên nắm bắt cơ hội.

Bạn độc thân và đang ở một bữa tiệc. Bạn nên ngồi phía sau và đợi ai đó đến bên hay mạnh dạn tiến lại gần người hấp dẫn nhất, tán gẫu với họ và có nguy cơ bị từ chối?

Chà, theo Nash Equilibrium thì đó không phải là ý tưởng khôn ngoan nhất để tiếp cận với người thu hút bạn nhất.

Có lẽ bạn đã xem bộ phim A Beautiful Mind kể về câu chuyện của nhà toán học nổi danh John Nash.

Trong một phân cảnh nổi tiếng, Nash và ba anh bạn nhìn thấy nhóm năm cô gái trong quán bar: bốn nàng tóc sẫm và một nàng tóc vàng rất xinh đẹp.

Những chàng trai ngay lập tức bị thu hút bởi cô nàng tóc vàng, nhưng thay vì tranh nhau tiếp cận cô, thì Nash gợi ý một mẹo dựa trên toán học để sắp xếp sao cho ai cũng được lợi nhất.

Lý thuyết cân bằng của anh ấy cho rằng nếu tất cả bọn họ đều tiếp cận cô gái tóc vàng, thì họ sẽ ngăn cản nhau, kết quả là không ai có thể lên giường với cô. Tuy nhiên nếu chẳng ai tới tiếp cận thì họ sẽ không cản đường người khác và không làm tổn thương những cô gái kia như thể làm họ cảm thấy là lựa chọn thứ hai. Sau đó sẽ là tiếp cận bốn cô tóc sẫm.

Tuy nhiên, đôi khi tiếp cận đơn giản ai đó mà bạn chọn sẽ có lợi hơn. Ở một bữa tiệc, nếu bạn tiến tới thì dù có nguy cơ bị từ chối, vẫn còn tốt hơn là cứ ngồi đằng sau và đợi họ.

Nếu bạn bắt đầu từ đầu danh sách những người bạn muốn làm quen, và làm theo cách của mình, bạn sẽ tìm được người khả dĩ nhất chấp nhận những tiến bộ của bạn. Nhưng nếu bạn ngồi và đợi họ tới nói chuyện với mình, bạn sẽ chỉ tìm được người ít thích hợp nhất.

Các thuật toán trên trang web hẹn hò rất tao nhã nhưng không thể dự đoán chính xác sự thích hợp.

Theo cách truyền thống, chúng ta tới các bữa tiệc và tìm được một anh chàng dễ thương, nhưng việc tham gia quá nhiều các bữa tiệc có lẽ sẽ khiến bạn mệt mỏi, vậy còn hẹn hò trên mạng thì sao?

Trang web hẹn hò áp dụng các thuật toán để tính toán độ thích hợp của người này với người khác. OkCupid là trang miễn phí do một nhóm nhà toán học thành lập dựa trên một thuật toán đặc biệt tao nhã tạo ra một số điểm cho thấy hai người hợp nhau ở mức độ nào đó. Thành phần chính là: những phản ứng của bạn trước một bảng câu hỏi, phản ứng bạn muốn từ đối tác, và mỗi câu hỏi quan trọng như thế nào với bạn.

Các giá trị mà bạn có thể gán cho các câu hỏi như sau: Không quan trọng chút nào = 1, Hơi quan trọng = 10, Phần nào quan trọng = 50, Rất quan trọng = 100, và Bắt buộc = 250.

Hãy ví dụ hai nhân vật giả tưởng – Harry và Hermione với hai câu hỏi: “Bạn thích chơi Quidditch không? và “Bạn có giỏi đánh bại những phù thủy hắc ám không?”

Đầu tiên, thuật toán tính toán xem Hermione thích hợp với Harry tới mức nào như sau: cho ví dụ rằng Harry trả lời câu hỏi đầu là “Có” và đánh giá “Hơi quan trọng”. Hermione cũng trả lời câu này là “Có”. Điều này có nghĩa rằng cô ấy nhận được 10 trên 10 điểm có thể. Nhưng cô ấy trả lời là “Không” dù Harry muốn nửa kia trả lời “Có” và đánh giá câu hỏi “Rất quan trọng”. Vậy thì cô ấy không nhận được điểm nào trong 100 điểm có thể.

Kết quả ư? Tỷ lệ thích hợp của Hermione với Harry sẽ là (10+0) / (10+100) = 10/110 = 9.1%. Cuối cùng thì thuật toán sẽ tính toán độ phù hợp của Harry với Hermione và những tỷ lệ này sẽ được chia trung bình.

Nhưng thậm chí các thuật toán tao nhã cũng thường không đoán được chính xác độ tương thích của chúng ta với người khác. Rõ ràng nếu internet là bà mối cuối cùng, sẽ không có quá nhiều người trong chúng ta vẫn phải chịu những cuộc hẹn hò kinh khủng. Sai lầm ở chỗ dùng dữ liệu cá nhân để đoán hai người có hợp nhau hay không thường vô ích: hai người có thể cùng yêu thích phim Harry Potter nhưng không có nghĩa là họ muốn xem phim với nhau.

Lý thuyết trò chơi tiết lộ cách đàn ông có thể thuyết phục phụ nữ làm tình và tại sao phụ nữ tự mãn không chịu kết hôn.

Vậy bạn gặp ai đó và phải lòng họ, có quy luật toán học nào có thể giúp bạn đạt được điều mong muốn không? Hãy thử lý thuyết trò chơi.

Lý thuyết trò chơi áp dụng hay nhất cho nam giới với chỉ một điều duy nhất trong tâm trí họ, do đó nếu bạn là một người muốn thuyết phục phụ nữ lên giường bằng được, thì các nhà toán học Peter Sozou và Robert Seymour có thể giúp bạn.

Phương pháp tiếp cận của Sozou và Seymour giả định rằng bạn có một loạt những lựa chọn tặng đồ như hoa hay một bữa tối lung linh ánh nến. Vậy chiến thuật của bạn nên chọn món quà có thể giúp bạn đạt được thứ mình muốn mà không thu hút những người phụ nữ chỉ mong có quà.

Trong lý thuyết trò chơi, phụ nữ được xem như một đối thủ có nhiệm vụ giành người đàn ông tốt nhất bằng cách dùng tình dục như một phương tiện thương lượng. Đây là cách chiến lược hoạt động: để gây ấn tượng với người phụ nữ, hãy chọn quà có giá trị cao nhưng phải cùng nhau sử dụng mới có ý nghĩa. Vì thế bữa tối lung linh ánh nến, màn trình diễn pháo hoa ưa thích hay đỗ chiếc Ferrari trước nhà cô ấy là những lựa chọn tuyệt vời. Tặng trang sức không phải ý hay.

Lý thuyết trò chơi cũng cho rằng phụ nữ không nên tự mãn khi tìm kiếm nửa kia. Hẹn hò có thể được xem là tương đương với đấu giá về mặt toán học, nơi người tham gia nộp hồ sơ đấu giá. Bây giờ có vẻ như có lợi thế nhất trong trường hợp này là người phụ nữ hấp dẫn nhất với cơ hội cao nhất để giành được người đàn ông. Nhưng thực tế thường thì người yếu thế hơn lại chiến thắng. Tại sao? Bởi vì khi người yếu hơn chạm mặt với người đàn ông cô ấy thích, cô ấy sẽ làm mọi thứ để thu hút sự chú ý của anh ta. Trong khi đó người phụ nữ tự tin hơn lại thường không cố gắng và vì vậy cũng chẳng có xu hướng giành được người đàn ông ấy.

Số bạn tình của chúng ta không ngẫu nhiên và toán học có thể cho chúng ta một cái nhìn sâu sắc về sự lây truyền các bệnh qua đường tình dục.

Khi bạn tìm được ai đó tâm đầu ý hợp, có thể bạn sẽ lên giường với họ. May thay, toán học cũng có thể cho chúng ta một vài mẹo nhỏ ở đây.

Thú vị là số bạn tình của chúng ta không hoàn toàn ngẫu nhiên. Vào năm 1999, nhà xã hội học người Thụy Điển Fredrik Liljeros và một nhóm nhà toán học đã tìm ra công thức có thể xác định thực sự số bạn tình chúng ta thường có trong suốt cuộc đời.

Nhiều người sẽ nghĩ điều này nằm theo đường phân phối hình cong chuông (phân phối chuẩn) giống như chiều cao hay IQ nhưng thay vào đó công thức lại đi theo những gì được gọi là phân phối quy tắc lũy thừa.

Cách chúng ta hình thành mạng lưới trên Twitter là một cách hiểu phân phối quy tắc lũy thừa rất hay. Đa số mọi người trên Twitter có số người theo dõi xấp xỉ nhau nhưng một số lại sở hữu lượng theo dõi lớn hơn.

Giống những người theo dõi Twitter, hầu hết mọi người đều có số bạn tình gần bằng nhau nhưng có vài người lại hơn hẳn.

Vậy chúng ta có thể làm gì với thông tin này? Vâng, sự hiểu biết toán học về những mạng lưới tình dục có thể cho thấy các bệnh lây qua đường tình dục lan rộng như thế nào.

Những người có rất nhiều bạn tình tạo ra các điểm tập trung trong mạng lưới tình dục – và họ là thành phần chính trong lây lan bệnh. Nhưng làm sao chúng ta có thể tìm ra họ? Hãy quay trở lại Twitter của Katy Perry một lát. Nếu ta chọn một người ngẫu nhiên từ 500 triệu người trên Twitter, ta sẽ có một cơ hội nhỏ nhoi trong 500 triệu cơ hội tìm thấy Katy. Nhưng nếu ta chọn ai đó ngẫu nhiên và yêu cầu họ cho ta xem người nổi tiếng nhất mà họ theo dõi, thì cơ hội dẫn tới Katy sẽ gấp 57 triệu lần. Vì thế, chúng ta sẽ có xấp xỉ 10% cơ hội tìm ra cô ấy.

Quy tắc hữu ích này được sử dụng để dự đoán sự lây lan dịch bệnh.

Toán học biết có bao nhiêu đối tượng bạn sẽ từ chối trước khi chọn được người hoàn hảo.

Có lẽ bạn đã hẹn hò được một thời gian và giờ là lúc cần ổn định. Câu hỏi là làm thế nào bạn có thể chọn được người tốt nhất để cùng chung sống  nếu bạn không thể loại trừ được các đối tượng bạn chưa gặp?

Đây là lúc toán học có thể giúp bạn lần nữa. Trong trường hợp này, toán học có thể cho bạn biết có bao nhiêu đối tượng bạn nên từ chối cho tới khi tìm được người mình muốn gắn bó. Nó được gọi là lý thuyết dừng tối ưu và hoạt động như sau: giả dự bạn định hẹn hò với mười người suốt cuộc đời thì công thức chỉ ra rằng bạn sẽ có cơ hội cao nhất tìm thấy nửa kia nếu bạn từ chối bốn người đầu tiên. Bằng cách làm vậy, khả năng đối tượng thứ năm trở thành một nửa của bạn sẽ chiếm tỷ lệ khá hợp lý là 39,87%.

Nếu có nhiều đối tượng hơn, ví dụ là 20 người, thì bạn nên dừng lại sau tám đối tượng. Lúc này, khả năng tìm thấy một nửa của cuộc đời bạn sẽ là 38,42%.

Bạn có nhìn thấy lỗ hổng trong phép tính này không? Những đối tượng tiềm năng sẽ không kiên nhẫn ngồi chờ bên ngoài phòng bạn để tán tỉnh đâu trừ phi bạn là thành viên trong gia đình Hoàng gia Anh vào những năm 1500. Đơn giản là chẳng có cách nào xác định bao nhiêu người bạn sẽ hẹn hò trong cả cuộc đời.

Nhưng vẫn còn hy vọng với dạng thức này và nó nằm ở số 37. Thật may, nó vừa đủ để biết bạn mong muốn hẹn hò bao lâu trong đời. Vì vậy nếu bạn bắt đầu hẹn hò khi 15 tuổi với quan điểm sẽ ổn định vào tuổi 40 thì bạn nên từ chối tất cả những người thuộc 37% cửa sổ hẹn hò đầu tiên – cho tới sau 24 tuổi. Điều này cho bạn một trên ba cơ hội tìm kiếm một nửa hoàn hảo!

Toán học có thể giúp bạn tối ưu hóa kế hoạch đám cưới.

Ví dụ bạn tìm thấy tình yêu đời mình và đã tới lúc lên kế hoạch kết hôn. Nhưng trước khi bạn bị cuốn vào những căng thẳng không thể tránh khỏi, hãy xem toán học có thể giúp gì.

Gần như đứng đầu những tác nhân gây căng thẳng cho mọi người là danh sách khách mời. Sắp xếp danh sách khách mời hợp lý có thể là cả một cơn ác mộng. Căng thẳng về ngân sách và quy mô địa điểm tổ chức có thể khiến bạn rơi vào tình huống khó, và dĩ nhiên không phải ai được mời cũng sẽ đến.

Lại một lần nữa, toán học có thể giải cứu bạn và giúp bạn dự đoán chính xác hơn số người sẽ tới dự đám cưới.

Đầu tiên, hãy liệt kê tất cả các khách tiềm năng được mời theo cặp hoặc nhóm gia đình. Bạn có thể nhập danh sách này thành một bảng tính gồm tên nhóm ở cột thứ nhất, số người trong nhóm ở cột thứ hai.

Tiếp theo, hãy quyết định khả năng mỗi nhóm sẽ xuất hiện nếu được mời. Ví dụ, khả năng bạn thân ở nhà sẽ tới dự là 95%, vì vậy họ và nhóm họ sẽ được 0,95 điểm. Nhập điểm này vào cột thứ ba trong bảng tính.

Sau đó, nhân cột thứ hai – số người ở mỗi nhóm – với số điểm trong cột thứ ba. Kết quả là một con số cho cột thứ tư gồm số người được dự đoán sẽ nhận lời mời.

Khi bạn tạo danh sách theo cách của mình, hãy ghi tổng số khách mời dự kiến ở cột thứ năm. Với hệ thống này, trung bình bạn sẽ mời đúng số người tới dự đám cưới, do đó giảm bớt được một trong những việc đau đầu nhất khi lên kế hoạch.

Toán học có thể dự đoán khả năng một cuộc hôn nhân kéo dài trong bao lâu.

Tìm được người mình muốn cùng chung sống là một trong những niềm vui lớn nhất ở đời, nhưng đáng buồn thay nhiều cuộc hôn nhân không kéo dài lâu. Chẳng phải sẽ thật tuyệt nếu biết hành động sao cho tốt nhất trong một mối quan hệ lâu năm để duy trì hạnh phúc hôn nhân sao? Như bạn có thể đoán, đúng là có công thức đó!

Nói chính xác thì có một công thức để dự đoán người bạn đời sẽ hành xử tích cực hay tiêu cực khi nhìn vào lúc họ nói hoặc hành động trong cuộc nói chuyện. Khi chúng ta nhìn vào những cuộc cãi vã cụ thể, cách các cặp vợ chồng tranh luận có thể khác rất nhiều và là yếu tố hữu ích trong việc dự đoán hạnh phúc lâu dài của họ.

Thực ra nhà tâm lý học John Gottman đã tìm ra cách ghi lại mức độ tích cực hay tiêu cực mà một cặp vợ chồng có thể hành động đối với nhau. Hệ thống ghi điểm của Gottman chính xác tới đáng kinh ngạc, dự đoán chuẩn xác các cặp ly dị lên tới 90% chỉ bằng việc quan sát họ nói chuyện với nhau.

Nhưng mãi cho tới khi Gottman kết hợp với nhà toán học James Murray thì ông mới phát hiện ra các vòng xoáy tiêu cực trong những cuộc đối thoại được tạo ra như thế nào.

Murray đã đưa ra hai công thức tương tự cho người vợ và người chồng. Các công thức này cho phép chúng ta tính toán vợ và chồng sẽ nói những điều tiêu cực hay tích cực như thế nào.

Ví dụ, phản ứng của người vợ phụ thuộc vào tâm trạng chung, tâm trạng khi cô ấy ở cùng chồng, và ảnh hưởng của chồng với cô ấy. Nếu người chồng hành xử hơi tiêu cực như cắt ngang lời cô thì anh ấy sẽ gây ảnh hưởng tiêu cực lên vợ.

Qua công thức này, chúng ta có thể xác định vào lúc nào người chồng đủ gây ra tiêu cực khiến tâm trạng vợ lên đỉnh điểm, dẫn tới kết quả có thể chia tay.

Thật thú vị, các phương trình của Murray cũng chứng minh là đã mô tả thành công những gì xảy ra giữa hai đất nước trong suốt cuộc chạy đua vũ trang.

Tóm tắt cuối

Thông điệp chính từ cuốn sách:

Từ hẹn hò trên mạng cho tới hiểu được sự lan truyền các bệnh lây qua đường tình dục, toán học đem đến cái nhìn sâu sắc có thể loại bỏ những bí ẩn của tình yêu và cho ta cơ hội tốt nhất để tìm kiếm nửa kia mà ta muốn.

Lời khuyên hữu ích:

Hãy làm họ ghét hoặc yêu bạn.

Khi mọi người chọn các bức hình đại diện trên trang hẹn hò trực tuyến, họ có xu hướng giấu những thứ làm họ không hấp dẫn, ví dụ bằng cách sử dụng kỹ thuật cắt xén. Nhưng đây là sự đối nghịch với điều bạn nên làm.

Những người có ngoại hình rất ưa nhìn sẽ luôn ngập trong những tin nhắn, nhưng số còn lại là chúng ta tốt hơn hết nên chia quan điểm hơn là cứ cố trông dễ thương nhất có thể. Phân tích thống kê chứng minh rằng những người có quan điểm phân cực về bề ngoài đã trở nên nổi tiếng trên các trang mạng hẹn hò hơn rất nhiều so với những người mà mọi người đều đồng ý là “dễ thương”.

Vì vậy khi chọn ảnh đại diện, hãy lợi dụng bất cứ điểm gì khiến bạn khác biệt, bao gồm cả thứ mà vài người có thể thấy thật sự khó chịu!

Sách nên tìm đọc: Dataclysm của Christian Rudder

Dataclysm cho thấy những dữ liệu thu thập từ internet có thể nói cho chúng ta biết điều gì về những người sử dụng, trái ngược với thông tin thu được từ môi trường vô trùng của phòng thí nghiệm khoa học. Những gì bạn sẽ học không phải đều là tin tức tốt đẹp: khi chúng ta nghĩ rằng sẽ không ai đang nhìn thấy thì chúng ta thường hành xử một cách xấu xa và hung ác.

 

 

Similar Posts:

Facebook Comments