Tóm tắt sách và hơn thế nữa - Sách Lược

Nắm bắt nội dung cuốn sách trong vòng 30 phút

Menu Close

Lời nói có đáng tin?

Tựa gốc: What Every BODY is Saying

Tác giảJoe Navarro

Tóm tắt: Blinkist

Người dịch: Huyền Nguyễn

Tóm tắt

Cuốn sách này viết về những ý nghĩa ẩn giấu mà chúng ta có thể tìm thấy trong ngôn ngữ cơ thể. Não bộ điều khiển những vận động cơ thế mà chúng ta không hề ý thức, và đôi khi những vận động đó còn rất lộ liễu. Cuốn sách này đi sâu vào cách làm sao bạn có thể rèn luyện bản thân để trở thành một chuyên gia quan sát và khám phá ý nghĩa của dấu hiệu phi ngôn từ ở người khác.

Ai nên đọc cuốn sách này?

  • Những ai có hứng thú với tâm lý học
  • Những ai muốn cải thiện kỹ năng quan sát
  • Những ai muốn hiểu hơn nữa về suy nghĩ và ý định thực sự của con người.

Ai đã viết cuốn sách?

Joe Navarro từng là nhân viên của FBI.  Ông làm đặc vụ trong 25 năm, khoảng thời gian mà ông đã làm chủ được nghệ thuật giải mã ngôn ngữ cơ thể con người. Ông viết hầu hết về chủ đề giao tiếp phi ngôn từ, và Lời Nói Có Đáng Tin là cuốn sách nổi tiếng nhất của ông.

Tôi được lợi gì? Học cách giải mã suy nghĩ và cảm xúc của con người.

Làm sao bạn có thể biết khi nào ai đó đang nói dối? Hay nói thật? Làm sao bạn có thể biết khi nào một người đang thoải mái hay khó chịu? Làm sao bạn có thể đoán được những hành động trong tương lai của họ?

Có những kiểu vấn đề mà một nhân viên FBI phải giải quyết trên cơ sở hằng ngày. Và đáp án nằm ở ngôn ngữ cơ thể. Những dấu hiệu phi ngôn từ có thể tiết lộ cảm giác thật sự của con người ngay cả khi ngôn từ không thể làm được.

Trở thành một “người quan sát” giỏi cũng là kỹ năng mà bạn cần phát triển như bất cứ kỹ năng nào khác và cuốn sách này sẽ giúp bạn đi đúng hướng. Bạn sẽ học được những dấu hiệu bí mật đến từ cơ thể thậm chí khi chúng ta không để tâm tới. Bạn cũng sẽ học được

  • “bộ não trung thực” của chúng ta là gì và tại sao ta lại có nó;
  • tại sao bàn chân và đôi chân lại là những bộ phận trung thực nhất của cơ thể;
  • tại sao một số người hay nghịch bút khi họ căng thẳng, và
  • bằng cách nào bạn có thể làm chủ việc đọc dấu hiệu phi ngôn từ.

 

Giao tiếp phi ngôn từ là một cách tin cậy và trung thực nhất trong truyền tải thông tin.

Cô ấy nói “Vâng, đó là câu trả lời cuối cùng của tôi”. Thật thế à?

Anh ấy nói “Tôi thích cô”. Vậy sao?

Có thể đoán được những cuộc gặp gỡ xã giao trong tương lai và tránh được những cuộc gặp thất vọng không? Có cách nào để phát hiện ý định thực sự của con người chỉ bằng một cuộc đối thoại với họ không?

Có, và chúng ta vẫn thường dùng cách đó hằng ngày.

Ngôn ngữ cơ thể là chìa khóa để hiểu được suy nghĩ thực sự của con người. Phi ngôn từ chiếm khoảng 60 tới 65% hoạt động giao tiếp cá nhân. Những thứ như biểu hiện cơ mặt, cử chỉ, đụng chạm, vận động cơ thể, và âm sắc, âm lượng giọng nói cũng tạo nên giao tiếp phi ngôn từ.

Giao tiếp con người giống như một câu đố, và những từ nói ra chỉ là một mảnh ghép ở câu đố đó. Mỗi chuyển động hoặc yên lặng trong cuộc hội thoại đều là một phần câu chuyện.

Giao tiếp phi ngôn từ quan trọng tới mức hai người hoàn toàn lạ mặt không chung một ngôn ngữ vẫn có thể làm bạn. Chính tác giả đã trải qua điều này: khi ông lần đầu chuyển từ Cuba tới Mỹ lúc 8 tuổi, ông chỉ có thể hiểu bạn cùng lớp bằng cách đọc ngôn ngữ cơ thể họ. Sau cùng thì ông cũng học được tiếng Anh, nhưng ông đã kết bạn với mọi người từ trước đó rồi.

Dấu hiệu phi ngôn từ tin cậy hơn lời nói.  Con người không phải lúc nào cũng để ý tới dấu hiệu phi ngôn từ vì vậy sự thật luôn ẩn sau dấu hiệu đó.

Hãy tưởng tượng một kẻ khả nghi không chịu thú tội. Khi bạn hỏi cô ta ở đâu vào thời điểm vụ việc xảy ra, cô ta có thể kể một câu chuyện hợp lý rằng mình đang đi bộ và rẽ phải ở một góc phố nào đó. Nhưng nếu bạn thấy tay cô ta chỉ sang trái lúc nói, thì bạn đã có một lý do để không tin cô ta rồi. Về mặt tiềm thức, ngôn ngữ cơ thể làm lộ hướng đi thực sự và tố cáo lời nói dối của cô ta.

Não rìa của con người, còn gọi là “bộ não trung thực” gắn chặt với hệ thần kinh.

 

Vậy khi cơ thể chúng ta truyền đạt thông tin không qua ngôn từ thì thông tin đó tới từ đâu?

Não rìa đóng vai trò vô cùng đặc biệt trong việc tự thể hiện của chúng ta. Nó chịu trách nhiệm về sự sinh tồn của chúng ta và không hề nghỉ ngơi – não rìa phản ứng với tất cả giác quan và cảm xúc của chúng ta một cách bản năng và tức thời.

Các phản ứng của não rìa là những phản hồi tồn tại gắn chặt với hệ thần kinh. Khi não rìa phản ứng với thứ gì đó, nó sẽ gửi một tín hiệu để hướng dẫn phần còn lại của cơ thể cần làm gì. Những tín hiệu này rất khó che giấu vì chúng mang tính chất tức thời và tự động.

Vì vậy não rìa thường được gọi là “bộ não trung thực”, vì nó khiến cơ thể chúng ta bộc lộ ta đang nghĩ gì kể cả khi ta không nhận thức được điều đó.

Bạn có thể để ý rằng con người sẽ đứng im theo bản năng khi họ bất chợt làm sai điều gì đó – đó là phản ứng “đứng im, chạy trốn và đấu tranh” mà não rìa quy định. Đây là một phần di sản tổ tiên, là bản năng được cho rằng sẽ giúp chúng ta bảo vệ bản thân khỏi thú săn mồi, hoặc trong trường hợp bị đe dọa hoặc căng thẳng.

Hàng triệu năm về trước, hiếm khi loài người có phản ứng đấu tranh vì họ không chắc sẽ tay đôi chống lại được thú săn mồi. Vì vậy chạy trốn thường là hành động đầu tiên khi đứng trước một mối đe dọa.

Ngày nay, chúng ta không chạy trốn hay đấu tranh nhưng phản ứng chạy trốn-hoặc-đấu tranh vẫn sẽ có tác dụng. Ví dụ, khi đang nói chuyện căng thẳng, bạn có thể nhận thấy bản thân ngả người ra xa chiếc bàn. Đó là một phản ứng tương ứng với trốn tránh, cụ thể là phản hồi chạy trốn.

Một phản hồi cực đoan hơn sẽ là “đấu tranh”, gần như không tấn công thân thể thực sự. Nó thường được thể hiện qua phản ứng bằng lời, như lăng mạ hoặc châm biếm.

Nhìn chung, các hành động do não rìa dẫn tới rất quan trọng trong việc xác định lời nói dối hoặc dấu hiệu thể hiện sự khó chịu trong suốt cuộc đàm phán.

 

Đôi chân và bàn chân là những bộ phận trung thực của cơ thể chúng ta.

Lúc bạn còn nhỏ, cha mẹ có thể nói với bạn rằng “Đừng làm bộ như vậy nữa!” khi bạn không thích mấy món ăn trên đĩa – do đó khiến bạn phải che giấu những gì bạn thực sự nghĩ.

Và vì vậy từ lúc nhỏ, chúng ta đã được dạy làm bộ mặt nói dối rồi. Bộ mặt ấy che đậy mục đích thực sự của chúng ta vì ta rất dễ thay đổi biểu hiện. Sai lầm phổ biến nhất mà con người mắc phải khi cố gắng đọc ngôn ngữ cơ thể của đối phương là tập trung vào khuôn mặt.

Tín hiệu phi ngôn từ lại được gửi đến từ những bộ phận ít ngờ tới nhất.

Như là đôi chân chẳng hạn. Thực tế, đôi chân chúng ta đã phản ứng tức thời trước những đe dọa trong hàng triệu năm, rất lâu trước khi ngôn ngữ bằng lời  phát triển. Đôi chân giúp chúng ta chạy ra khỏi đống cát nóng hay giết lũ sâu bọ trên nền đất ngay tức khắc.

Chúng ta có thể vẫn thấy những dấu vết để lại tới ngày nay: di chuyển bằng chân là hành động không có chủ ý và thành thực.

Ví dụ, khi bàn chân đối phương trong cuộc hội thoại xoay về hướng khác, có thể hiểu rằng: họ sắp phải đi, họ muốn rời đi, hoặc họ không thấy tự tin.

Có một lý do khác khiến các tín hiệu phi ngôn từ tới từ bàn chân và đôi chân trở nên quan trọng: chúng rất dễ nhận biết và ảnh hưởng tới phần còn lại của cơ thể.

Bắt chéo chân là một tín hiệu có thể hiểu theo nhiều nghĩa. Chúng ta thường bắt chéo chân khi cảm thấy dễ chịu, vì vậy hai người nói chuyện và cùng bắt chéo chân, điều đó có nghĩa là họ đang rất thoải mái với nhau. Thôi không bắt chéo nữa có thể cho thấy sự không thoải mái.

Tuy nhiên, đôi khi bắt chéo chân lúc ngồi có thể coi là một rào cản giữa người nói với người còn lại, thể hiện rằng họ muốn giữ khoảng cách.

Những tín hiệu khác tới từ bàn chân và đôi chân cũng khá đáng chú ý. Chúng ta thường lắc lư bàn chân và nhún nhảy khi vui vẻ. Những động tác này có thể truyền đi khắp cơ thể, thậm chí tới cả miệng. Vì vậy, chuyển động chân và bàn chân có thể ảnh hưởng tới các bộ phận khác, nên hãy quan tâm tới chúng.

(Lời nói có đáng tin? – Phần 2)

Similar Posts:

Facebook Comments